“Cúi xuống vùng non xanh mát…”

Nguyễn Ngọc Tư

Cạnh quán cà phê Văn Nghệ có ông trải chiếu ở vỉa hè bán đồ cổ, hay mở cái băng nhạc Trịnh Công Sơn Hát cho quê hương Việt Nam 1 thu âm năm 1969. Nghe lần đầu, thề có mấy lá bàng rơi bữa đó, tôi muốn chạy qua ôm ông đồ cổ một cái, vì ông đem những bài hát này ra con đường vốn chỉ rùng rùng nhạc vũ trường, nhạc trẻ kiểu “yêu thì nói hông yêu cũng nói”… Giữa bụi đời mù mịt, giữa xe cộ ngược xuôi, cô Ly của bốn mươi năm trước cất tiếng hát trong veo, “Cúi xuống. Cho bóng đổ dài. Cho xót xa mặt trời. Cho da thơm trên người nay cũng phôi pha…”, nghe mát rượi lòng, nghe khoẻ dễ sợ. Continue reading “Cúi xuống vùng non xanh mát…”

Trịnh Công Sơn – Vết chân dã tràng: cần đúng luật!

Dịch giả Đoàn Tử Huyến.
Nguồn: VnExpress

“Tôi thấy đây là một hiện tượng không bình thường trong xã hội nhà nước pháp quyền chúng ta. Một khi ấn bản đã được nộp lưu chiểu và qua khâu “hậu kiểm” ở Cục Xuất bản thì nó được chính thức lưu hành toàn quốc và được pháp luật bảo trợ”Ông Đoàn Tử Huyến. Continue reading Trịnh Công Sơn – Vết chân dã tràng: cần đúng luật!

Những con chữ lang thang không ngày tháng

Sáng 1/4/2016, chúng tôi có nhận được nhận được vài chữ của Lữ Quỳnh nhân ngày cá tháng tư thứ 15 của Trịnh Công Sơn, xin chia sẻ cùng các bạn: “(…) tôi có viết một bài ngắn, gửi anh đọc. Đinh Cường cũng mất gần 100 ngày rồi. Bạn bè cũ chẳng còn bao nhiêu. Thật buồn. (…) ». PvĐ. Continue reading Những con chữ lang thang không ngày tháng

Trịnh Công Sơn và hai mối tình kì lạ

Đỗ Quyên

Nói về cố nhạc sĩ tài hoa Trịnh Công Sơn không thể không nhắc đến những bóng hồng từng ngang qua đời ông. Những mối tình đó dù dài hay ngắn, dù lâu bền hay nhạt nhòa cũng để lại trong lòng nhạc sĩ “muôn ngàn vạn nỗi sầu”. Continue reading Trịnh Công Sơn và hai mối tình kì lạ