Con Đường Xưa Em Đi, Vì Sao?

Xin đừng gán ghép bài ca ấy cho bất cứ một cuộc chiến nào, cho bất cứ một chiến tuyến nào hay bất cứ cá nhân ai! Hãy để giá trị nghệ thuật đích thực làm đúng chức năng của nó: mang cái đẹp đến với mọi người, để mỗi người biết trân trọng những con đường kỷ niệm, yêu thương hơn những mái tóc thề, nâng niu những mùa trăng của chính mình! 

Thực sự là mình kinh ngạc khi đọc tin này: Tạm dừng lưu hành bài hát ‘Con đường xưa em đi’ của nhạc sĩ Châu Kỳ và Hồ Đình Phương.

Nhạc sĩ Châu Kỳ là một trong các nhạc sĩ kỳ cựu của làng âm nhạc Việt Nam, ông đã viết khoảng 200 nhạc bản gồm nhiều thể loại. Bất cứ thời điểm nào ông cũng luôn giữ được nét hào hoa của một chàng lãng tử ôm đàn guitare nghêu ngao cùng trăng với gió. Những ca khúc nổi tiếng của ông là Huế xưa, Hương Giang còn tôi chờ, Thương về miền Trung, Nén hương yêu, Giọt lệ đài trang, và sáng tác Con đường xưa em đi cùng với nhạc sĩ Hồ Đình Phương… Với mình, bài nào cũng hay lắm, riêng “Con đường xưa em đi” thì mình thuộc từ hồi còn bé. Lúc ấy còn chưa biết gì, chưa hiểu gì về những cung bậc tình cảm sâu lắng trong bài ca, chỉ cảm nhận 1 giai điệu tha thiết, buồn dịu dàng.

Rồi lớn lên, nghe lại và hát theo khi tập đàn. Bài hát gam La thứ, vừa với giọng, dễ hát, nhưng khi hát thì không dễ để hay, vì nỗi sầu chia ly của đôi lứa trong bài ca này, phải là người trong cuộc mới cảm cho thấu. Bài ca là câu chuyện về tình yêu của đôi trai gái với bao kỷ niệm gắn với con đường nhỏ. Nàng, người con gái xinh đẹp có mái tóc thề. Chàng, người con trai yêu nàng với những vần thơ say đắm. Tưởng như duyên tình đã nên đôi lứa, nhưng khi đến “mùa trăng vu quy”, thì người con trai ra trận, để trái tim thiếu nữ luôn thổn thức cuối trời đợi anh về…Họ cùng ước mong ngày hòa bình, để được “dâng hoa, dâng hết ân tình”. Mơ ước ấy đẹp đẽ, thánh thiện và thiêng liêng.

Câu chuyện tình thời chiến như vậy đâu khó thấy trong những năm tháng chiến tranh của Việt Nam. Có nhiều bài ca, nhiều vần thơ, truyện ngắn truyện dài cũng đã nói về những mối tình như vậy. Còn xét về ca từ, thì mỗi chữ, mỗi lời, đều giản dị mà tinh tế. Những hình ảnh như “mái tóc thề”, “mùa trăng vu quy”, “nàng hoen đôi mi”… phảng phất vẻ đẹp lãng mạn, u buồn như thơ cổ, lại dịu dàng mang dáng vẻ rất thuần Việt. Những lời ca tha thiết hát về ước mơ được đoàn tụ lứa đôi và nguyện thề chung thủy khiến lòng người rưng rưng: “Con đường xưa em đi thời gian có quên gì đá mòn kia vẫn ghi”… Hình ảnh “con đường xưa” trở đi trở lại trong bài hát, xuyên suốt một quãng đời tuổi trẻ đầy kỷ niệm, vấn vương mãi, trải dài trong nỗi nhớ, ngân lên bao cảm xúc của một thuở hoa niên… Bài ca đã khiến người nghe phải luyến lưu, nghe đi nghe lại bấy nhiêu năm nay. Bởi người nghe đã nhận ra rằng: Đây chính là lời nhắn gửi của nhạc sĩ: Hãy yêu quý và bảo vệ sự bình yên của cuộc đời, những tình yêu đẹp đừng bao giờ phải chia xa!

Vậy tại sao phải dừng lưu hành 1 bài ca hay như vậy?

Xin đừng gán ghép bài ca ấy cho bất cứ một cuộc chiến nào, cho bất cứ một chiến tuyến nào hay bất cứ cá nhân ai! Hãy để giá trị nghệ thuật đích thực làm đúng chức năng của nó: mang cái đẹp đến với mọi người, để mỗi người biết trân trọng những con đường kỷ niệm, yêu thương hơn những mái tóc thề, nâng niu những mùa trăng của chính mình!

12/3/2017
Thùy Anh

Nguồn: Chiếu Làng

Advertisements

Published by

Amnhac.org

Âm nhạc của những tâm hồn trẻ, yêu đời sống trẻ

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s