‘Đêm Nhớ Về Sài Gòn’- nỗi khao khát có người tri âm

Người ta vẫn nói “Nghe nhạc là nghe theo tâm trạng.” Có bài khi nghe mình thấy lòng chùng chình bao cảm xúc. Lúc khác, cũng bài đó, nhưng mình nghe với lòng bình thản, an nhiên hơn. Tuy vậy, có những ca khúc mà bất cứ lúc nào vang đến bên tai, tôi cũng đều cảm thấy mình trở nên thẫn thờ, bồng bềnh trong những nỗi niềm khó tả. “Đêm Nhớ Về Sài Gòn” của Trầm Tử Thiêng là một trong những bài hát có ma lực ấy. Continue reading ‘Đêm Nhớ Về Sài Gòn’- nỗi khao khát có người tri âm

Advertisements

Nghe “Vào hạ”, nhớ Lê Hựu Hà

Lê Hựu Hà- Một con người đi trước thời của mình, để lại những bài hát cho dù tưởng như hồn nhiên vô tư, vẫn ẩn chứa trong đó những suy ngẫm của cả một đời nghệ sĩ với nhiều ước vọng còn dang dở… Continue reading Nghe “Vào hạ”, nhớ Lê Hựu Hà

‘Quỳnh hương’ – tình nhỏ thơm lâu của Trịnh Công Sơn

Ca khúc của cố nhạc sĩ dẫn dụ người nghe vào khu vườn tình với hương thơm của đóa hoa quỳnh dịu dàng, tinh khôi.

Đêm nay, khu vườn yên tĩnh. Chỉ bóng đen trùm lên những tán cây và ánh trăng bàng bạc lặng lẽ chảy vào khoảng không. Đêm nay, người đàn ông hẹn hò cô gái anh yêu trong khu vườn ấy. Lần đầu tiên, hay lần thứ mấy, anh không nhớ mà cũng chẳng cần phải nhớ. Cô tên Quỳnh? Có lẽ vậy, nên anh tặng hoa quỳnh. Continue reading ‘Quỳnh hương’ – tình nhỏ thơm lâu của Trịnh Công Sơn

‘Em ơi, Hà Nội phố’ – hoài niệm níu chân kẻ si tình

Ca khúc phổ thơ Phan Vũ gợi cảm giác bâng khuâng, nhớ nhung về thủ đô lãng mạn nhưng cũng đầy buồn thương.

Bài hát do Phú Quang phổ nhạc năm 1986, dựa lời thơ Phan Vũ. Nhạc sĩ kể khi vào Sài Gòn sống được nửa năm, ông nhớ Hà Nội. Trong buổi trà chiều, Phan Vũ đọc cho ông nghe bài thơ Em ơi, Hà Nội phố – trường ca dài 443 câu thơ, chia làm 24 khổ. Nghe xong, Phú Quang xúc động và nói với Phan Vũ chắc chắn có một bài hát hay. Continue reading ‘Em ơi, Hà Nội phố’ – hoài niệm níu chân kẻ si tình