‘Quỳnh hương’ – tình nhỏ thơm lâu của Trịnh Công Sơn

Ca khúc của cố nhạc sĩ dẫn dụ người nghe vào khu vườn tình với hương thơm của đóa hoa quỳnh dịu dàng, tinh khôi.

Đêm nay, khu vườn yên tĩnh. Chỉ bóng đen trùm lên những tán cây và ánh trăng bàng bạc lặng lẽ chảy vào khoảng không. Đêm nay, người đàn ông hẹn hò cô gái anh yêu trong khu vườn ấy. Lần đầu tiên, hay lần thứ mấy, anh không nhớ mà cũng chẳng cần phải nhớ. Cô tên Quỳnh? Có lẽ vậy, nên anh tặng hoa quỳnh. Continue reading ‘Quỳnh hương’ – tình nhỏ thơm lâu của Trịnh Công Sơn

Khánh Ly kể về cuộc gặp gỡ cuối cùng với Trịnh Công Sơn

Lần đầu tiên, nữ danh ca Khánh Ly kể về cuộc gặp gỡ cuối cùng giữa hai người và tiết lộ những lý do vì sao cố nhạc sĩ không thể yêu bà… Continue reading Khánh Ly kể về cuộc gặp gỡ cuối cùng với Trịnh Công Sơn

Khánh Ly: “Người nào lấy Trịnh Công Sơn sẽ khổ suốt đời”

Nữ danh ca chia sẻ, có quá nhiều người hỏi Khánh Ly và Trịnh Công Sơn có yêu nhau không? Và bà “xin trả lời lần này nữa thôi, với tất cả sự thật” vì theo bà càng được hỏi khiến bà càng cảm thấy hối tiếc… Continue reading Khánh Ly: “Người nào lấy Trịnh Công Sơn sẽ khổ suốt đời”

KHÁNH LY:gặp lại sau 20 năm.

Quỳnh Như

Suy nghĩ thật lâu để rồi đặt bút viết một một cái tên như thế cho tác phẩm của mình, lòng tôi chùng xuống một nỗi buồn…thật vậy, gặp lại cố nhân ư? Mà gặp lại như thế nào? Trong giấc mơ đêm qua ư? Một thoáng nhớ mong manh ư? Xem hình ảnh này qua băng video?- Không, tất cả đều không đúng, nhưng rất rõ ràng tôi đã gặp lại người bạn ấy sau 20 năm thật tình cờ nhưng rất thú vị. Continue reading KHÁNH LY:gặp lại sau 20 năm.

Khánh Ly – tiếng hát cho quê hương

Nhà báo tự do Bùi Văn Phú

Tiếng hát Khánh Ly gắn liền với một thời đau thương của dân tộc

Trong một lần về Việt Nam cách đây 13 năm, Khánh Ly có bước lên sân khấu ở một phòng trà tại Sài Gòn hát vài ca khúc quen thuộc của Trịnh Công Sơn, theo lời yêu cầu của khách có mặt hôm đó. Không qua mắt được công an nên chị đã được mời lên làm việc, hỏi chuyện có được giấy phép chưa mà hát. Continue reading Khánh Ly – tiếng hát cho quê hương

Vì Sao Tôi Hát Nhạc Tiền Chiến

— Khánh Ly —

Hát trở lại những ca khúc thời Tiền Chiến, nói như nhạc sĩ Nguyễn Hiền là bình minh của nhạc Việt Nam. Ðối với tôi, còn là một sự trở về, tìm lại chính mình. Một thời đã qua, qua rất nhanh mà tôi không làm sao có thể quên được dẫu nổi nhớ về đó, luôn luôn làm tôi đau lòng và chảy nước mắt. Continue reading Vì Sao Tôi Hát Nhạc Tiền Chiến

Tóc Ơi Xin Đừng Bạc

— Khánh Ly —

Ai cũng bảo làm ca sĩ sướng lắm, giàu lắm. Chỉ có chúng tôi, những người luôn luôn run sợ trước khi ra sân khấu, mới có thẩm quyền nói về mọi điều liên quan đến sinh hoạt của chúng tôi. Từ những chuyện đưa rước, những bữa cơm, những chốn tạm ngã lưng vài tiếng. Những ông bầu nào sòng phẳng, tử tế, coi ca sĩ như người thân, có phần nể quý. Những ông bầu, bà bầu nào giựt tiền trắng trợn hoặc có lời nói nhỏ…anh hay chị để cho mình ít bữa nữa, hoặc show sau…Có người trả, có người vờ luôn. Những bầu nào cho ca sĩ nam nữ ngủ chung lộn như chuồng heo, tiếc ca sĩ từng bữa cơm, chai nước. Phải nói rằng chỉ có 3 người trong giới ca sĩ hiểu, biết rõ ngọn ngành, mặt trái, mặt phải của bầu show là Thanh Tuyền, Giao Linh và tôi. Và tôi sẽ nêu rõ tên tuổi, tính tình của các ông, bà bầu đó. Mà cũng có thể không… Continue reading Tóc Ơi Xin Đừng Bạc

Thương thay – Bi thay

— Khánh Ly —

Đang ở vào những ngày cuối Xuân. Miền Đông vẫn hứng chịu cơn bão tuyết, đất trời mờ mịt cùng người ở lại trong giá lạnh buốt cóng. Cali lại có những ngày nóng đổ lửa chói chang, cỏ cây khô héo trên mặt đất như muốn nứt ra nhưng đêm xuống lại lạnh anh ạ. Lạnh như những ngày ở Đà Lạt. Không biết anh còn nhớ những ngày bắt em… thò đầu ra cửa sổ, tập hát những nốt cao… anh bảo… Mai đừng hát giọng óc nghe khó chịu lắm. Ráng tập đi có thể là hơi cực nhưng hát bằng giọng thật của mình, bao giờ cũng hay hơn… Anh có nhớ bài hát nào anh đã bắt em tập như thế không. Đó là bài “Xin Mặt Trời Ngủ Yên”. Chuyện ngày xưa anh còn nhớ không. Continue reading Thương thay – Bi thay

Sẽ Rất Bình An

— Khánh Ly —

Thế là tôi đã ở đây 25 năm, tức là một phần tư thế kỷ. Không còn là một cơn mơ như tôi đã thầm mong ước. Có cơn mơ bi thảm nào kéo dài một phần tư thế kỷ? Và một đời người có bao nhiêu lần 25 năm. Vậy thì không còn nghi ngờ gì nữa … 25 năm vừa trôi qua là một điều có thật. Continue reading Sẽ Rất Bình An