Có một Phạm Duy của xuân ca

Trong dòng chảy của âm nhạc Việt Nam, mấy ai như Phạm Duy, là người nhạc sĩ có sức viết « vàng » và vươn rộng như thế. Nói theo cách của thi sĩ Uyên Sa, viên kim cương có ngàn mặt và Phạm Duy có ngàn lời ca. Continue reading Có một Phạm Duy của xuân ca

Advertisements

Nha Trang ngày về

Phạm Duy đến Nha Trang lần đầu vào năm 1944 và đã nhiều lần trở lại đây. Năm 1970, tại thành phố thơ mộng này, ông đã sáng tác ca khúc nổi tiếng Nha Trang ngày về: Nha Trang ngày về mình tôi trên bãi khuya/ Tôi đi vào thương nhớ tôi đi tìm cơn gió… Với Phạm Duy, Nha Trang lúc đó buồn vì thành phố trong tình trạng chiến tranh, buồn vì Nha Trang ngày về ngồi đây tôi lắng nghe/ Đê mê lòng tôi khóc như oan hồn trách móc… Continue reading Nha Trang ngày về

Ngày Xuân, nghe lại "Ly Rượu Mừng", Nhớ Phạm Đình Chương

“Ngày xuân nâng chén ta chúc nơi nơi”

Đó là câu hát mở đầu trong bản “xuân khúc” được coi là kinh điển nhất trong lịch sử Tân nhạc Việt Nam: “Ly rượu mừng”. Thậm chí, đã có người cho rằng, trong danh sách mấy trăm bài hát tự cổ chí kim của Việt Nam về ngày Tết, cần phải nhớ “Ly rượu mừng” “trước hết và hơn cả”, vì vắng nó, sẽ không có Tết, và nó phải là giai điệu mở đầu mọi chương trình Xuân. Continue reading Ngày Xuân, nghe lại "Ly Rượu Mừng", Nhớ Phạm Đình Chương

Còn chút gì để nhớ hay số phận của mỗi tác phẩm

Những năm 1971-1972, có lẽ bài hát Còn chút gì để nhớ của Phạm Duy là một trong những bài được yêu cầu nhiều nhất trong “Chương trình nhạc yêu cầu” trên đài Phát thanh Sài Gòn. Continue reading Còn chút gì để nhớ hay số phận của mỗi tác phẩm

Phạm Duy, ca nhân chắp cánh cho những cuộc tình

“Phạm Duy – con người mà về cá nhân ông có thể có những ý kiến đánh giá khác biệt, nhưng sự nghiệp âm nhạc đồ sộ của ông – trong đó có mảng tình ca bất tử – sẽ mãi mãi là một phần của di sản văn hóa Việt Nam…”. Continue reading Phạm Duy, ca nhân chắp cánh cho những cuộc tình

Bà mẹ Việt Nam trong âm nhạc Phạm Duy

Nguyễn Phú Yên
7/3/2017

Thế giới âm nhạc của Phạm Duy hết sức rộng lớn, từ chủ đề âm nhạc cho đến ngôn ngữ âm nhạc nên có thể nhìn ông dưới nhiều khía cạnh, góc độ khác nhau. Trước khi bước vào con đường sáng tác, ông đã trải qua thời kỳ làm ca sĩ, theo chân gánh hát của Đức Huy, đi hát trong những năm 1943-1945. Chính những ngày tháng này đã cho ông đi hết con đường xuyên Việt, đi đến những vùng đất khác nhau của quê hương Việt Nam. Chính trên bước đường đó ông đã nghe được nhiều câu ca, điệu hò và tâm hồn âm nhạc ông đầy đặn lên bằng những giai điệu dân gian ở mọi miền; tất cả đã ăn sâu vào tâm tưởng để rồi ông cất lên bài hát riêng của mình với cá tính sáng tạo đặc thù. Ông đã gắn bó với ngôn ngữ âm nhạc dân tộc trong suốt cuộc đời mình. Ngay từ rất sớm, khi còn tuổi thanh xuân bước vào những nẻo đường kháng chiến, ông một lòng trung trinh với ngôn ngữ này để nói lên cuộc sống của người dân quê trong không gian quê nhà luôn gần gũi, thân quen mà ông đã gắn bó và đắm chìm trong đó. Hình ảnh đầu tiên luôn khắc ghi đậm nét trong âm nhạc của ông chính là hình ảnh quê hương, đất nước và hình ảnh người mẹ Việt Nam được tìm thấy trong hầu hết sáng tác của ông. Ông ôm đàn ca hát trên mọi bước đường lãng du cũng chỉ để hát về quê hương và mẹ. Continue reading Bà mẹ Việt Nam trong âm nhạc Phạm Duy